HƯ VÔ

 HƯ VÔ

 Bích Linh Kha - Hoàng Huy


    Thời năm 89_ 90 , tụi tôi tranh thủ đi chép tranh tại gallary đồng Khởi Q 1 kiếm tiền thêm ăn học.
Thời đó chép tranh có giá lắm ,có lúc được hơn 4 triệu đồng một tháng tùy theo tay nghề ,nhanh chậm.Ít nhiều bọn tôi đi vẽ thuê nhưng rất tự cao ,cứ nghĩ mình là những thằng có tài năng.

    Gallary sát mặt đường ,người qua lại tham quan ,đi dạo …nhất là những tay du lịch nước ngoài.

    Bọn tôi vốn yếu ngoại ngữ ,lại không thể làm việc được trước người qua lại ghé xem,nên ngại toàn xách giá vẽ vào bên trong sâu xưởng. Riêng có anh chàng L…thì kê giá ngay cửa chính vẽ . Mọi người qua lại khen ,anh chàng khoái chí…xách giá ra tận vỉa hè hành lang làm việc.

    Một hôm ,bọn tôi nhìn anh chàng thụt ra, thụt vô cầm cây dọi ngắm tranh ,rồi vung cọ biểu diễn như một họa sĩ lớn .lâu lâu đầu xoay qua xoay lại xem xem có ai nhìn mình vẽ không.Dáng đứng chống nạnh ngông nghênh ,ưỡn bụng oai lắm …chúng tôi cười sặc ghẹo anh chàng. Anh chàng còn cười đáp : họa sĩ lớn thì phải làm việc như vậy ,mấy ông họa sĩ nhỏ thì biết gì…

    Một ông mục sư lớn tuổi ghé lại xem tranh ,gât gù.. rồi bất chợt ông hỏi :
“ chú em có biết Vangogh không ? L…gật “dạ biết” .Rồi ông kể sơ qua một số tranh của Van gogh ,tiểu sử,.xong ông lại hỏi “ chú có biết “tiểu sử ,tác phẩm của Picasso? Anh chàng L…ú ớ…rồi ông ta nói một dây dài danh sách tên tuổi về các danh họa ,các tác phẩm vĩ đại như :Leona,Mikenlangio,Raphael,Renoil ,Rembrandt ,Monet…,với tiếng Anh rất chuẩn.chúng tôi ngồi trong này phải ngớ người vì sự hiểu biết của ông…huống chi bạn L…trợn tròn con mắt.

    Rồi ông hỏi : Chú có vẽ bằng Picasso?dali ? Gauguin không?….. một tràng.Thằng bạn tôi càng thộn cái mặt ra.Ông nói tiếp “ Giỏi như các danh họa ấy rồi cũng phải chết ,mọi cái đều là hư vô…vậy mà chú cứ tưởng như chú là cao siêu lắm ngông ngông ngang ngang đứng vỉa hè vẽ ,chú tưởng chú là thiên tài chắc.”…nói xong ông bỏ đi.

    Mặt anh chàng L… ngớ ra rất tức cười ,lật đật xách giá ,sơn cọ vào trong xưởng . Chúng tôi trong này ôm bụng cười bò lăn bò lóc.

---o0o---

Re: chuyện bịa HƯ VÔ
Bích Linh Kha
--------------

    Anh chàng L : Thưa Cụ cháu chỉ muốn mọi người biết một chút tài mọn của cháu. Chí ít thì người đi đường cũng cảm thấy phố phường đẹp, năng động, đa dạng và cũng lên thơ. Cụ cứ nhìn qua bên kia đường mà xem...
... Sáng tinh mơ, những tia Mặt Trời xen qua tán lá của cây Nhạc Ngựa. Một nhóc tì đang đi quyền múa võ.... Nhiều khách du lịch uống cà phê ở bên Hotel Continental Saigon đang ngó đứa bé một cách chăm chú và vui thích. Họ cười rộng lượng dù biết rằng cậu nhỏ kia mới học chưa hết bài quyền số 1 của karatedo

***
    Thưa Cụ !... Vincent van Gogh mà còn sống chắc cũng phải lăn đùng ngã ngửa ra mà chết giấc vì nhận xét thiên tài của cụ... !?

---o0o---

Re: Re: chuyện bịa HƯ VÔ
hehehe
-----------------

    hehehe. hư vô!!!!Vị mục sư đó chỉ là "con vẹt"nhai lại các sách lịch sử mỹ thuật thế giới thôi mà sao các chú ấy "hoảng"đến thế. Chỉ cần đem một phiên bản tranh của 1 trong các họa sĩ nổi tiếng ấy(loại không được in trong sách lịch sử mt phổ thông), lấy gì che chữ kí của hs, rồi đưa cho vị mục sư đó nhờ góp ý, tớ bảo đảm 100%ông ấy "ngọng"ngay, thậm chí nếu1 chú nhận là tranh của mình vẽ là ông ta "lia "một tràng chê bai không tiếc lời.hehehe. Ngày trước tình cờ tớ quen một vị giáo sư tiến sĩ dạy ở đại học VH Hà nội, ông ta nói vanh vách các danh họa thế giới và VN, mừng gặp người uyên bác,tớ vội đưa một số tranh sơn dầu đẹp tớ chụp ở Bảo tàng MT tp.HCM, nhờ ông phân tích phê bình giúp, ông bỗng "tắt đài"hẹn hôm khác sẽ "đàm đạo" rồi biến luôn. Khởi đầu tớ cũng hơi "ngẩn tò te",rồi chợt hiểu, bèn cười phá lên một mình hehehe!!!!!

 

---o0o---

Subject: Re: Re: Re: chuyện bịa HƯ VÔ
Bích Linh Kha
-----------------

    Theo Linh Kha nghĩ Ông Cụ đó chưa hẳn là con vẹt. Để nói về các danh họa, các bức tranh nổi tiếng một cách thông làu thì chí ít họ phải có nội lực thực thụ.
(ví như Cô Trân của chúng ta... Thì các bạn có ... ? ... [Tiến Sĩ dạy ở đại học văn hóa có chuyên ngành Mỹ Thuật không?] hì hì hì...)
... Chẳng qua Ông Cụ khó tính và chẳng biết bày tỏ sự am hiểu của mình cùng ai nên thấy trẻ ranh múa máy liền ( khai quang điểm nhãn ) cho ấy mờ...!
... Lại bàn về các Danh Họa. chắc hẳn lúc sinh tiền, không ít trong số họ chẳng được Thiên Hạ công nhận. Lúc đó thiên hạ còn có thể cho rằng họ chỉ vẽ nhăng vẽ quậy... Năn nỉ chủ quán đổi một bức họa vô giá lấy một ly cà phê, nhâm nhi ngắm thành phố từ trên ngọn đồi vào một chiều thu ảm đạm....
... ( DANH HỌA....Chỉ là chúng ta biết... Riêng họ thì chẳng biết điều ấy... Thủ pháp ư? Lúc đó chẳng ai công nhận cái Thủ pháp của họ )
... Nói thế để được cái nhìn thông thoáng. Hơn nữa nhiều người khi chết đi mới nhận được cái Danh xưng ấy mà thôi...!!
... Áy Ấy... phải trầm tính thôi. Nhận định lung tung rồi thì đi Bửu Long chẳng còn ai dám cầm cọ nữa, họ sợ bạn cười, tôi cười, mọi người cười.

BÀI VIẾT

Thuý Trần

Lê Phương Minh "Lòng thầm nhủ sẽ không nhớ tới nữa Nhưng lạ thay dạ lại nhớ người dưng Giữa phố đông sao nước mắt lưng chừng Người đi mãi để ngàn trùng xa cách Gần ngày thi hững hờ chuyện đèn sách Mẹ...

HAI LÚA

Lê Phương Minh     Lúa ngồi suy tư bên cạnh chiếc quạt bàn ì ạch đang chạy. Một ly cà phê đen, một bình trà nóng; điếu thuốc trên chiếc gạt đang cháy dở dang; cái tàn trắng dài ngoẵng...

Cái phòng nhhỏ

( viết dở dang 12-6-2010)     TN. Một gã tuổi đã ngoài tứ tuần. Nước da hơi sạm nắng, tướng đi của gã khỏe khoắn và nhanh nhẹn. Gã sở hữu một khuôn mặt điển trai đầy đặn với cặp mắt...
<< 1 | 2